Linh Tinh

Bài viết tri ân cha mẹ thầy cô lớp 12

Bài viết tri ân thầy cô cha mẹ lớp 12 ý nghĩa nhất

  • 1. Lời tri ân cô giáo của học sinh lớp 12
  • 2. Bài viết tri ân thầy cô lớp 12
  • 3. Bài viết tri ân cô giáo chủ nhiệm lớp 12
  • 4. Bài viết tri ân cha mẹ của học sinh lớp 12

Bài viết tri ân cha mẹ thầy cô lớp 12 là những dòng tâm tư cảm xúc lắng động nhất của những người học sinh, người con chuẩn bị bước vào sang một trang mới của của cuộc đời. Có biết bao những lời muốn nói mà chúng ta chẳng nói thành lời về công ơn dạy dỗ, nuôi nấng ta nên người của các thầy cô giáo và cha mẹ. Trong bài viết này Hatienvenicevillas xin chia sẻ tổng hợp bài viết tri ân thầy cô lớp 12 ngắn gọn, lời tri ân cha mẹ thầy cô của học sinh lớp 12 hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.

  • Lời chúc giáo viên cuối năm học

1. Lời tri ân cô giáo của học sinh lớp 12

Gửi cô – người có nụ cười tỏa nắng!

Thấm thoát đã bốn tháng trôi qua kể từ ngày cô nhận chủ nhiệm lớp. Bốn tháng tuy không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng cũng đủ để chúng ta có thật nhiều kỷ niệm phải không cô?

Đó có thể là những kỷ niệm vui mà cũng có thể là kỷ niệm buồn. Dù vậy thì đó cũng là những kỷ niệm mà chúng em sẽ mang theo suốt năm tháng sau này, kỷ niệm về ‘người mẹ thứ hai’ luôn tận tụy và nhiệt tình với những đứa con của mình. Người mẹ ấy vô cùng tâm lí, luôn luôn thấu hiểu học sinh.

Và cô biết không, cô đã mang lại cho chúng em một cảm giác vô cùng thoải mái và khiến chúng em cảm nhận được sự chân thành của cô.

Em cảm thấy giữa cô và chúng em là một tình cảm giữa những người bạn tri kỷ thực sự.

Em cảm thấy cô mang vẻ đẹp của một người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không bị mất đi nét đẹp truyền thống.

Cô là một giáo viên không thích gò bó hay ép buộc học sinh đi theo một nguyên tắc, khuôn mẫu nào đó mà cô luôn luôn đặt mình vào vị trí của học sinh, luôn tìm ra những giải pháp tốt nhất để giúp đỡ chúng em khi chúng em gặp khó khăn.

Cô cũng là chất keo gắn kết 37 trái tim trong tập thể 12A7, làm cho chúng em ngày một đoàn kết và thân thiết với nhau hơn.

Cám ơn cô, người đã và đang dìu dắt chúng em, đồng hành cùng chúng em trên chặng đường cuối cùng của đời học sinh.

Cám ơn cô, người đã truyền cho em tình yêu tha thiết đối với môn Văn học và cũng chính là người truyền lửa vào ước mơ của em: Ước mơ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào những câu chữ, khiến cho học sinh yêu mến và kính trọng như chính những tình cảm mà chúng em đang dành cho cô.

Cám ơn cô, người đã yêu thương chúng em, trao cho chúng em nhiều tri thức, dạy chúng em cách đối nhân xử thế, cách làm người thật đúng nghĩa và có ích.

‘Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm.

Kỷ niệm thân yêu ơi xin hãy ngừng trôi… ‘

Vậy là chẳng còn bao lâu nữa để cô và chúng em ở bên nhau. Rồi sẽ đến lúc chúng ta phải chia tay, và cô không thể sát cánh bên chúng em thêm nữa.

Còn đâu những ngày tháng cô trò vui vẻ cười cười nói nói. Còn đâu những ngày tháng cô tận tình, ân cần giúp đỡ học trò.

Và rồi mái trường Minh Hà sẽ trở thành một kỷ niệm đẹp khó quên mà chúng em sẽ giữ mãi trong lòng cùng với những kỷ niệm đặc biệt mà chúng em đã có với cô. Thật khó để diễn tả cảm xúc, suy nghĩ của em lúc này.

Thay mặt tập thể lớp 12A7 (niên khóa 2013 – 2016), em muốn gửi tới cô lời tri ân sâu sắc nhất. Chúc cô luôn luôn trẻ trung và xinh đẹp, tận tình và nhiệt huyết với công việc của mình.

Và đặc biệt chúc cô mãi là người nhóm lửa, truyền lửa và giữa lửa cho ước mơ của mọi thế hệ học sinh sau này.

Sau cùng, em chỉ muốn nói với cô rằng: Cảm ơn cô vì tất cả!’

2. Bài viết tri ân thầy cô lớp 12

…Một năm học nữa lại sắp kết thúc. Và giờ đây, khi viết những dòng này thì cũng là lúc chúng em sắp phải rời ghế nhà trường, xa thầy cô, bạn bè, xa mái trường Nguyễn Trãi yêu dấu, để bước đi trên đoạn đường hoàn toàn mới của cuộc đời. Em thầm cảm ơn dịp cuối cấp đã cho em có cơ hội gửi những lời tri ân này đến thầy cô, bè bạn, đến mái trường thân thương này…

Ngày nào nhập học lớp 10, cậu học trò nhút nhát được bố đưa đến trường. Lớp học trong mắt cậu lúc ấy thật xa lạ vì cậu chẳng quen một ai. Với lòng mặc cảm, tự ti, cậu không dám bắt chuyện với bất kỳ người nào, chỉ trả lời khi được hỏi, mà nhiều khi mọi người chẳng hiểu cậu nói gì. Giờ ra chơi, cậu chỉ biết lặng lẽ ngồi ở ghế đá trước cửa lớp học, nhìn lũ bạn ngồi tán chuyện luyên thuyên, cười nói vui vẻ là cậu lại thèm thuồng được nói chuyện, được nô đùa một cách thoải mái như thế. Đang nghĩ vẩn vơ, cậu chợt bừng tỉnh khi cô giáo chủ nhiệm đến bên và hỏi han cậu. Qua lời động viên của cô, cậu cảm thấy sự quan tâm đến lạ của cô và kì vọng mà cô đặt vào cậu. Kỉ niệm ấy đã đi vào tâm trí cậu như một hồi ức đẹp.

Trái đất cứ lặng lẽ quay. Cái ánh nắng nóng gắt của mặt trời rọi xuống sân trường báo hiệu một mùa hè lại về. Giờ chia tay đã đến. Viết những dòng này, em không mong nó được đọc trước toàn trường vì em viết văn không được tốt cho lắm, nhưng em vẫn viết. Viết để ghi nhớ công ơn thầy cô – những người cha, người mẹ thứ 2 đã hết lòng dạy dỗ chúng em, rèn luyện chúng em thành người.

Em xin được gửi lời cảm ơn, tri ân chân thành, sâu sắc đến cô giáo dạy Toán của lớp, cô giáo Vũ Thị Xuyến. Em cảm ơn cô đã động viên, nhắc nhở em những lúc em chểnh mảng. Cảm ơn cô đã hết lòng tận tâm, dạy dỗ lớp chúng em trong suốt ba năm qua. Với cách dạy hay và tâm lí, giờ học của cô luôn sôi nổi bởi cách tạo không khí thi đua học tập rất riêng của cô. Những tiết học của cô, 45 phút bỗng trôi nhanh quá đỗi. Dù mệt nhọc, nóng bức, mồ hôi chảy dài bên mái tóc ngắn, cô vẫn nhiệt tình dạy dỗ chúng em, quan tâm đến từng đứa chúng em trong lớp. Chúng em tự cảm thấy cô đặt kỳ vọng rất nhiều vào chúng em. Những lần chúng em bị điểm kém, bị cô nhắc nhở, chúng em thấy rất xấu hổ vì đã làm cô buồn và thất vọng. Giờ đây, chúng em đã hiểu rằng cô làm như vậy là muốn chúng em cố gắng hơn để chuẩn bị cho tương lai phía trước mà sắp tới là kì thi đại học. Trong em, cô luôn là người thầy tận tâm, được các thế hệ học trò yêu quý và kính trọng.

Có lẽ chúng em sẽ không thể quên được hình ảnh cô giáo Hoàng Thị Hồng với cách dạy Văn với giọng giảng bài say mê như muốn truyền đạt lại cho học sinh tất cả tri thức của mình. Không chỉ có kiến thức văn học, cô còn cả cách sống, cách làm người và cách nhìn nhận những vấn đề trong xã hội. Cô đã dạy cho chúng em thấy được vẻ đẹp của tuổi trẻ, của tình yêu đôi lứa, tình yêu quê hương, đất nước. Cô đã dạy cho chúng em cách nhìn nhận cuộc sống, nhìn một cách đa diện, đa chiều… Cảm ơn cô đã quan tâm đến từng học sinh, từ học tập đến tác phong. Không những thế, cô còn quan tâm đến nề nếp lớp như một giáo viên chủ nhiệm thứ hai vậy. Chúng em biết ơn nhiều lắm những tình cảm mà cô dành cho lớp. Đặc biệt là hôm chia tay lớp. Chúng em rất xúc động trong tiết cuối cùng cô đứng tiết. Trước khi rời lớp, cô còn dặn dò, động viên từng đứa chúng em phải cố gắng học tập. Nhìn những giọt nước mắt của cô ở khoé mắt trong phút chia tay, chúng em không khỏi chạnh lòng. Cảm ơn cô đã hết lòng tận tâm với chúng em. Cảm ơn cô nhiều lắm…

Em xin gửi lời cảm ơn cô giáo Lê Thị Nhiễu – giáo viên dạy Hoá của lớp, đã dày công nghiên cứu, tìm tòi cách dạy khoa học, dễ hiểu để truyền đạt cho chúng em trong suốt ba năn. Cô dạy chúng em không chỉ trên lí thuyết, mà những giờ thực hành thú vị, những câu chuyện hài hước về bài học cũng giúp chúng em nhớ bài lâu hơn. Trong những buổi học chiều nóng bức, thi thoảng cô còn dành chút thời gian để trò chuyện với chúng em để chúng em đỡ mệt hơn. Cô cho chúng em những lời khuyên quý báu về cách nhớ bài, cách làm đề thi và động viên chúng em hãy gắng sức học tập vì tương lai…

Chắc hẳn, sau này chúng em sẽ nhớ lắm những lời nói hóm hỉnh của cô Phạm Thị Hồng, cảm ơn cô đã dạy dỗ chúng em bằng cả tấm lòng nhiệt tình, chúng em xin lỗi cô vì có nhiều lúc chúng em không nghiêm túc khiến cô phải nhắc nhở. Cô đã từng nói: “Người ta thường luyến tiếc những gì đã qua, mong chờ những cái sắp đến và hững hỡ với những gì mình đang có”. Câu nói đó làm em thức tỉnh, quả thực, nhiều khi ta sống chỉ nghĩ đến tương lai mà không biết trân trọng hiện tại, để rồi sau này phải tiếc nuối những thứ đã qua, nhưng rồi cũng chẳng thể nào thay đổi được quá khứ…

Nhắc đến cô Trần Thị Hoa Lý là học sinh chúng em lại cười thầm nhớ lại những kỷ niệm về cô, đặc biệt là những đứa đã từng bị cô phạt. Tiếng nói của cô mạnh mẽ, nghiêm nghị, nhưng những câu nói cô đùa học sinh cũng không kém phần hài hước… Chúng em xin được gửi lời cảm ơn chân thành đến cô cùng thầy Nguyễn Viết Đô, cô Phan Thị An, cô Lê Thị Kim Anh, cô Hoàng Thị Mai Hương, cô Lê Thị Vân Anh và các thầy cô đã dạy lớp 12 chúng em với cả tấm lòng nhiệt tình. Chúng em biết ơn nhiều lắm những công lao to lớn của thầy Hiệu trưởng Cao Anh Tình và các thầy cô trong ban giám hiệu, cùng những thầy cô thế hệ đi trước, bằng cả tình yêu và tâm huyết của mình, dày công xây dựng và quản lý mái trường Nguyễn Trãi mến yêu này.

Và cuối cùng, chúng em xin được gửi lời tri ân chân thành, sâu sắc đến thầy giáo chủ nhiệm yêu quý của lớp 12A7 – thầy Cao Xuân Hoàng, người được biết bao thế hệ học sinh yêu quý, biết ơn và gắn bó với hình ảnh một thầy giáo phong cách vui vẻ, dí dỏm nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Chúng em sẽ nhớ mãi những tiết học của thầy. Học với thầy, chúng em thấy thật thoải mái bởi cách dạy không chút khô khan. Với những ví dụ, những mẩu chuyện, những câu nói khôi hài và cách phạt học sinh không kém phần “thú vị”, thầy đã cho chúng em những tiết học bổ ích, vui vẻ đến khó quên. Những lúc chúng em gặp khó khăn, phiền muộn, thầy luôn biết cách khuyên nhủ, giúp đỡ học trò như một người anh trưởng thành quên mình vì đàn em. Cũng có lúc thầy như một người bạn đặc biệt, thầy tâm sự, lắng nghe những tâm tư của em, làm em bớt đi phần nào những lo âu, phiền muộn.

Chúng em thấy mình rất may mắn khi được học với thầy. Nhờ có thầy mà tập thể 12A7 chúng em được đoàn kết, biết quý trọng nhau hơn. Trong suốt thời gian vừa qua, có rất nhiều lúc chúng em làm thầy phải buồn lòng và thất vọng. Giờ đây, chúng em thấy nhiều khi mình hành động còn quá bồng bột, chưa ý thức được hết mọi việc mình làm. Chúng em thấy mình thật có lỗi. Cảm ơn thầy đã tận tâm hết mình vì chúng em. Cảm ơn thầy đã cho chúng em những năm tháng thật tuyệt vời. Cảm ơn thầy đã cho chúng em những kỷ niệm vui buồn, những hồi ức đẹp nhất của thời học sinh…

Sau này khi xa trường, khi không có thầy cô, bố mẹ bên cạnh, chúng em sẽ phải đối mặt với không ít khó khăn trên con đường đầy chông gai phía trước. Nhưng chúng em sẽ phấn đấu hết mình dể vượt qua những thử thách ấy bằng chính những tri thức mà thầy cô, bố mẹ đã truyền đạt và kinh nghiệm đã học được từ những năm qua. Giờ đây, trước mắt chúng em là hai kì thi quan trọng đang chờ đợi: Thi tốt nghiệp và đại học. Em sẽ cố gắng chuẩn bị thật tốt cho hai kì thi ấy để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô, bố mẹ và mở đường cho một tương lai tươi sáng.

3. Bài viết tri ân cô giáo chủ nhiệm lớp 12

Một đời người-một dòng sông
Mấy ai là kẻ đứng trông bến bờ
Muốn qua sông phải lụy đò.
Đường đời muốn bước cậy nhờ người đưa.

Vậy người đưa đò mà em muốn nói lời tri ân là cô giáo chủ nhiệm lớp 12A14-cô giáo Hoàng Thị Anh và thường được gọi là cô Hoàng Anh.

Cô Hoàng Anh kính quý! Em không biết cô có cùng cảm xúc với em không? Còn em, em cảm thấy thời gian trôi thật nhanh. Bởi mới ngày nào em là học sinh lớp 10, được nhà trường phân vào lớp cô chủ nhiệm và trở thành thành viên của lớp A14 vậy mà hôm nay em đã là học sinh lớp 12 rồi. Ngồi viết lời tri ân với cô lòng em dâng trào cảm xúc. Em còn nhớ ngày nhận lớp, em được phân vào lớp 10A14. A14 một cái tên không mấy thiện cảm với em bởi trong suy nghĩ của em nói riêng và các bạn trong lớp nói chung A14 thường là lớp đuối nhất, học sinh cá biệt nhất và thầy cô giảng dạy cũng như chủ nhiệm thường là những thầy cô không có kinh nghiệm nhất… Học sinh nào bị phân vào học lớp đó là một thiệt thòi lớn. Cho nên khi nhận lớp xong, ra về bạn bè hỏi em học lớp nào em không dám trả lời và em còn tự nhủ mình sẽ tìm mọi cách để xin chuyển sang lớp khác để đỡ xấu hổ với bạn bè.

Nhưng ngày tháng dần trôi, em đã nhận thấy ý nghĩ đó của mình hoàn toàn sai lệch. Cô đã chứng minh cho chúng em thấy: A14 là A chót nhưng thi đua và học tập không hề chót mà luôn xếp thứ hạng cao, luôn được nhà trường khen thưởng. Giờ đây sự mặc cảm trong em không còn nữa, thay vào đó là sự tự hào, là niềm tự tin khi mình được là thành viên của A chót – A14 thân yêu. Và giờ em lại cảm thấy may mắn khi được phân vào A14, và lớp cô chủ nhiệm.

Cô ơi ! Em biết lớp có được thành tích xuất sắc trong suốt hai năm qua chính là công của cô. Bởi em biết cô coi lớp là gia đình thứ hai của mình. Cô là chủ gia đình, là người mẹ tần tảo, dãi nắng dầm mưa còn chúng em là đàn con thơ dại, hiếu động được cô nuôi dưỡng, chăm sóc, dạy dỗ nên người. Cô không ngại khó, không ngại khổ mà tháng tháng, ngày ngày luôn ở bên chúng em, chăm chút, uốn nắn chúng em từ bước đi dáng đứng, cho đến lời nói cách ăn mặc…
Cô Hoàng Anh yêu quý! Cô có biêt không? Trong cảm nhận của riêng em cô là người rất khác. Cô khác rất nhiều so với các thầy cô giáo khác ở trong trường. Bởi hàng ngày đến lớp cô không ăn mặc cầu kì diêm dúa, cũng không tô son điểm phấn nhưng em vẫn thấy cô đẹp. Cô đẹp một vẻ đẹp giản dị cuả người phụ nữ Phương Đông. Và em có ấn tượng đẹp về cô hơn vào những ngày lớp có lịch lao động vì trong những buổi lao động vất vả, mệt nhọc, nóng bức cô không đứng một chỗ chỉ tay mà cô đã không ngại khổ, không ngại bẩn, cùng chúng em nhặt cỏ, cắt cỏ lau nền nhà…Những lúc đó nhìn cô trong em càng trào dâng sự cảm phục, ngưỡng mộ và kính trọng cô hơn.

Cô yêu quý! Hơn hai năm qua được học cô, được cô chủ nhiệm là một may mắn đối với em nói riêng và các bạn trong lớp nói chung bởi cô không chỉ trang bị cho chúng em tri thức mà cô còn dạy cho chúng em cách làm người, cách nhìn nhận cuộc sống. Cô luôn hướng chúng em đến những điều hay lẽ phải. Cô còn nói: Muốn có một tập thể vững mạnh thì phải biết đoàn kết, biết yêu thương đùm bọc và chia sẻ giúp đỡ nhau… Những điều cô dạy khiến chúng em không chỉ lớn về thể xác mà còn phong phú về tâm hồn. Và những điều cô đã dạy đó em sẽ mãi khắc ghi đồng thời coi đó là hành trang để em vững bước vào đời.

Nhưng cô ơi ! Em biết hơn hai năm qua, nhiều lúc cô cũng buồn vì chúng em lắm phải không cô? Bởi có lúc chúng em còn chểnh mảng trong học tập, có bạn còn chưa chấp hành luật an toàn giao thông, có bạn còn nghỉ học không phép…Thậm chí có bạn còn cãi lại cô trước mặt cả lớp khi cô phạt bàn bạn ấy trực nhật vì tội không giặt giẻ lau bảng nhiều lần. Cô còn nhớ bạn nói gì không? “Em đến trường chỉ để học chữ”. Nghe câu nói đó cô không nói gì nữa, cô đã khóc. Lần đầu em thấy cô khóc, phải chăng cô khóc vì cô thấy mình bị xúc phạm, cô thấy mình thất bại trong việc giáo dục học sinh. Còn cả lớp lúc đó ngồi lặng im, thầm trách bạn sao dám vô lễ với cô. Những ngày sau đó không khí lớp cũng trầm hơn, và em tưởng cô sẽ làm to chuyện này. Nhưng không! Khi bạn nhận lỗi cô đã bỏ qua tất cả, cô đã tha thứ cho bạn khiến chúng em rất vui và cảm phục mến mộ cô hơn. Vậy thật lòng em xin cô tha thứ cho chúng em.
Cô kính quý! Giờ đây chúng em đang bước vào giai đoạn nước rút rồi, trước mắt chúng em là một kì thi rất quan trọng. Em kính mong cô hãy quan tâm đến lớp như hơn hai năm qua cô đã quan tâm để chúng em có chỗ dựa vững chắc, để chúng em tự tin vững bước vào đời. Và em mạn phép thay mặt các bạn trong lớp xin hứa với cô sẽ hết mình nỗ lực phấn đấu để đạt được điểm cao nhất trong kì thi Quốc Gia để cô luôn tự hào mình là giáo viên chủ nhiệm lớp 12A 14 khóa 2015-2018.

Cô Hoàng Anh kính quý! Khi em ngồi viết những lời tri ân này với cô cũng là lúc ngày nhà giáo Việt Nam đang đến gần. Vậy nhân ngày nhà giáo Việt Nam năm nay em xin được gửi đến cô những lời tri ân tốt đẹp nhất: Em kính chúc cô luôn mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và bên chúng em.Chúc cô mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Chúc cô có nhiều lứa học trò chăm ngoan học giỏi. Và qua lời tri ân này em xin gửi đến cô lời cám ơn chân thành nhất, cám ơn cô đã quan tâm, giúp đỡ, dìu dắt chúng em nên người, cám ơn cô đã đem đến cho chúng em những hồi ức đẹp nhất của tuổi học trò.

Và qua lời tri ân này em cũng thay mặt cả lớp xin được cám ơn các thấy cô giáo bộ môn giảng dạy ở lớp 12a14 đã đồng hành cùng chúng em, đã đông cam cộng khổ vì chúng em trong suốt hơn 2 năm qua. Vậy nhân ngày lễ tết cổ truyền của thầy cô em cũng xin gửi đến thầy cô những lời tri ân tốt đẹp nhất. Em chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công trên con đường mình đã chọn./.

4. Bài viết tri ân cha mẹ của học sinh lớp 12

Kính thưa cha mẹ!Thấm thoát 18 năm đã trôi qua. Đó là khoảng thời gian chúng con được sống trọn vẹn trong tình thương nồng ấm của mẹ và giữa sự chở che bảo bọc của cha. Giờ đây, khi đang đứng trước bước ngoặt quan trọng của cuộc đời mình, chúng con muốn dành những lời tri ân chân thành nhất đến cha mẹ, những người đã nâng bước chúng con đi trong suốt chặng đường qua.

Có thể nói, chúng con có được hình hài khỏe đẹp, được lớn khôn và khỏe mạnh như hôm nay chính là nhờ công lao trời biển của cha mẹ. Từ thuở chín tháng mười ngày, mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra chúng con. Đó cũng là chín tháng mười ngày, cha tảo tần hôm sớm, chắt chiu dành dụm, mong chờ giây phút được nghe tiếng khóc chào đời của con trẻ. Và rồi, cha mẹ lại hồi hộp lần theo từng bước đi chập chững đầu tiên của chúng con. Ngày ấy, chúng con chỉ biết đi hết khoảng sân ngắn nhỏ của căn nhà, ấy thế mà mẹ lại rưng rưng vui sướng, còn cha lại phấn khởi, tự hào. Rồi chúng con lớn khôn hơn một chút, đã biết nghĩ về kỷ niệm. Làm sao quên được những khi chúng con bệnh nặng, đôi mắt mẹ thâm quầng vì mệt mỏi, nhưng suốt đêm dài mẹ không chợp mắt. Còn ba thì cõng chúng con xuôi ngược tìm phương chạy chữa. Ngót 18 năm qua, kể sao hết bao lần như thế. Kể sao hết bao nhiêu nhọc nhằn, vất vả mà cha mẹ đã hy sinh vì chúng con, để chúng con có cuộc sống tươi đẹp cùng bè bạn hôm nay.

Kính thưa cha mẹ!

Sinh ra và nuôi lớn chúng con, mẹ cha trải bao nhiêu khó nhọc. Nhưng dạy dỗ để chúng con nên người, cha mẹ càng muôn phần vất vả. Cha mẹ tìm trường, chọn thầy, chọn lớp cho chúng con. Cầm tay, dắt chúng con vào lớp Một, cha mẹ như đặt hết vào bàn tay bé nhỏ của chúng con tất cả niềm tin và hy vọng. Làm sao quên được những giờ tan học, dù trời nắng gắt hay mưa tầm tã, bao giờ cổng trưởng cũng có mẹ cha đứng đợi. Rồi từng trang vở trắng, từng quyển sách giáo khoa, từng cây viết đắt tiền của chúng con hôm nay, tất cả được đổi từ bao mồ hôi, công sức của cha mẹ trong cuộc mưu sinh đầy đắng cay, khổ cực. Sợ chúng con thua sút kiến thức với bạn bè, cha mẹ đã phải tìm việc làm thêm, làm tăng ca để có thêm khoản tiền cho chúng con ăn học.

Lo cho chúng con biết chữ, mẹ cha còn mong chúng con biết đạo lý làm người. Không ít lần chúng con mải chơi, nghịch ác hay bất chợt vô lễ với người trên trước. Chúng con lập tức bị cha đánh thật đau, bị mẹ rầy nghiêm khắc. Ngày ấy, chúng con hờn giận cha mẹ. Nhưng giờ nghĩ lại, chính những cây roi, những lời răn dạy của cha mẹ chính là điểm tựa để chúng con thành người tốt. Nhờ nó, chúng con sẽ trưởng thành hơn, bước đi vững vàng hơn trước phong ba bão tố cuộc đời. Và giờ con mới hiểu, chỉ có cha mẹ mới cho con tất cả mà không mong nhận lại, chỉ có cha mẹ mới suốt đời thầm lặng vì con như thế mà không bao giờ toan tính nghĩ suy.

Công lao mẹ cha quả như trời như biển. Vậy mà chúng con đã quá vô tâm hời hợt trong suốt 18 năm qua. Chỉ cần được ai đó giúp đỡ trong chốc lát, chúng con đã vội vàng nói tiếng cảm ơn. Nhưng có lần nào chúng con cất lời cảm ơn cha mẹ?

Ngày qua ngày, chúng con vẫn vô tư nhận mọi thứ tốt đẹp từ cha mẹ. Chúng con đòi mua những cái áo mới hợp thời trang, những chiếc điện thoại đắt tiền để sánh cùng bè bạn. Chúng con nào nhận ra chiếc áo dự tiệc của mẹ đã bạc màu theo năm tháng, chiếc áo đi làm của cha nay đã sờn vai. Thế mà con chỉ biết đua đòi và phiền trách cha mẹ đã không lo cho con có cuộc sống đủ đầy như các bạn. Những lỗi lầm đó, xin cha mẹ hãy tha thứ cho chúng con.

Có lẽ giờ đây, chúng con đã đủ mạnh mẽ và bản lĩnh hơn để có thể đi tìm tương lai cho chính mình. Chúng con cám ơn cha mẹ vì tất cả. Chúng con xin mẹ cha hãy rộng lòng tha thứ cho những đứa con đã kịp lớn mà chưa khôn.

Kính thưa cha mẹ!

Thời gian nghiệt ngã rồi sẽ dần lấy đi sức khỏe và tuổi tác con người. Nhiều thứ rồi sẽ nhạt màu theo năm tháng. Nhưng tình yêu mà cha mẹ dành cho chúng con mãi luôn tươi trẻ, ấm áp và nồng thắm. Hiện tại, chúng con chưa biết và chưa thể làm gì để báo hiếu cho cha mẹ. Vì vậy, nhân hai kì thi quan trọng sắp đến, chúng con xin hứa sẽ cố gắng làm bài thi với kết quả tốt nhất. Bởi chúng con kịp hiểu rằng thành công của chúng con hôm nay là niềm hạnh phúc lớn nhất của cha và mẹ.

Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Văn học – Tài liệu của hatienvenicevillas.com.vn.

Xem chi tiết bài viết

Bài viết tri ân cha mẹ thầy cô lớp 12

#Bài #viết #tri #ân #cha #mẹ #thầy #cô #lớp

Bài viết tri ân cha mẹ thầy cô lớp 12Bài viết tri ân thầy cô lớp 12 ngắn gọn (adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Bài viết tri ân thầy cô cha mẹ lớp 12 ý nghĩa nhất1. Lời tri ân cô giáo của học sinh lớp 122. Bài viết tri ân thầy cô lớp 123. Bài viết tri ân cô giáo chủ nhiệm lớp 124. Bài viết tri ân cha mẹ của học sinh lớp 12Bài viết tri ân cha mẹ thầy cô lớp 12 là những dòng tâm tư cảm xúc lắng động nhất của những người học sinh, người con chuẩn bị bước vào sang một trang mới của của cuộc đời. Có biết bao những lời muốn nói mà chúng ta chẳng nói thành lời về công ơn dạy dỗ, nuôi nấng ta nên người của các thầy cô giáo và cha mẹ. Trong bài viết này Hatienvenicevillas xin chia sẻ tổng hợp bài viết tri ân thầy cô lớp 12 ngắn gọn, lời tri ân cha mẹ thầy cô của học sinh lớp 12 hay nhất, mời các bạn cùng tham khảo.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Lời chúc giáo viên cuối năm học1. Lời tri ân cô giáo của học sinh lớp 12Gửi cô – người có nụ cười tỏa nắng!Thấm thoát đã bốn tháng trôi qua kể từ ngày cô nhận chủ nhiệm lớp. Bốn tháng tuy không phải là khoảng thời gian quá dài nhưng cũng đủ để chúng ta có thật nhiều kỷ niệm phải không cô?Đó có thể là những kỷ niệm vui mà cũng có thể là kỷ niệm buồn. Dù vậy thì đó cũng là những kỷ niệm mà chúng em sẽ mang theo suốt năm tháng sau này, kỷ niệm về ‘người mẹ thứ hai’ luôn tận tụy và nhiệt tình với những đứa con của mình. Người mẹ ấy vô cùng tâm lí, luôn luôn thấu hiểu học sinh.Và cô biết không, cô đã mang lại cho chúng em một cảm giác vô cùng thoải mái và khiến chúng em cảm nhận được sự chân thành của cô.Em cảm thấy giữa cô và chúng em là một tình cảm giữa những người bạn tri kỷ thực sự.Em cảm thấy cô mang vẻ đẹp của một người phụ nữ hiện đại nhưng cũng không bị mất đi nét đẹp truyền thống.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Cô là một giáo viên không thích gò bó hay ép buộc học sinh đi theo một nguyên tắc, khuôn mẫu nào đó mà cô luôn luôn đặt mình vào vị trí của học sinh, luôn tìm ra những giải pháp tốt nhất để giúp đỡ chúng em khi chúng em gặp khó khăn.Cô cũng là chất keo gắn kết 37 trái tim trong tập thể 12A7, làm cho chúng em ngày một đoàn kết và thân thiết với nhau hơn.Cám ơn cô, người đã và đang dìu dắt chúng em, đồng hành cùng chúng em trên chặng đường cuối cùng của đời học sinh.Cám ơn cô, người đã truyền cho em tình yêu tha thiết đối với môn Văn học và cũng chính là người truyền lửa vào ước mơ của em: Ước mơ đứng trên bục giảng, thổi hồn vào những câu chữ, khiến cho học sinh yêu mến và kính trọng như chính những tình cảm mà chúng em đang dành cho cô.Cám ơn cô, người đã yêu thương chúng em, trao cho chúng em nhiều tri thức, dạy chúng em cách đối nhân xử thế, cách làm người thật đúng nghĩa và có ích.’Thời gian trôi qua mau, chỉ còn lại những kỷ niệm.Kỷ niệm thân yêu ơi xin hãy ngừng trôi… ‘Vậy là chẳng còn bao lâu nữa để cô và chúng em ở bên nhau. Rồi sẽ đến lúc chúng ta phải chia tay, và cô không thể sát cánh bên chúng em thêm nữa.Còn đâu những ngày tháng cô trò vui vẻ cười cười nói nói. Còn đâu những ngày tháng cô tận tình, ân cần giúp đỡ học trò.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Và rồi mái trường Minh Hà sẽ trở thành một kỷ niệm đẹp khó quên mà chúng em sẽ giữ mãi trong lòng cùng với những kỷ niệm đặc biệt mà chúng em đã có với cô. Thật khó để diễn tả cảm xúc, suy nghĩ của em lúc này.Thay mặt tập thể lớp 12A7 (niên khóa 2013 – 2016), em muốn gửi tới cô lời tri ân sâu sắc nhất. Chúc cô luôn luôn trẻ trung và xinh đẹp, tận tình và nhiệt huyết với công việc của mình.Và đặc biệt chúc cô mãi là người nhóm lửa, truyền lửa và giữa lửa cho ước mơ của mọi thế hệ học sinh sau này.Sau cùng, em chỉ muốn nói với cô rằng: Cảm ơn cô vì tất cả!’2. Bài viết tri ân thầy cô lớp 12…Một năm học nữa lại sắp kết thúc. Và giờ đây, khi viết những dòng này thì cũng là lúc chúng em sắp phải rời ghế nhà trường, xa thầy cô, bạn bè, xa mái trường Nguyễn Trãi yêu dấu, để bước đi trên đoạn đường hoàn toàn mới của cuộc đời. Em thầm cảm ơn dịp cuối cấp đã cho em có cơ hội gửi những lời tri ân này đến thầy cô, bè bạn, đến mái trường thân thương này…Ngày nào nhập học lớp 10, cậu học trò nhút nhát được bố đưa đến trường. Lớp học trong mắt cậu lúc ấy thật xa lạ vì cậu chẳng quen một ai. Với lòng mặc cảm, tự ti, cậu không dám bắt chuyện với bất kỳ người nào, chỉ trả lời khi được hỏi, mà nhiều khi mọi người chẳng hiểu cậu nói gì. Giờ ra chơi, cậu chỉ biết lặng lẽ ngồi ở ghế đá trước cửa lớp học, nhìn lũ bạn ngồi tán chuyện luyên thuyên, cười nói vui vẻ là cậu lại thèm thuồng được nói chuyện, được nô đùa một cách thoải mái như thế. Đang nghĩ vẩn vơ, cậu chợt bừng tỉnh khi cô giáo chủ nhiệm đến bên và hỏi han cậu. Qua lời động viên của cô, cậu cảm thấy sự quan tâm đến lạ của cô và kì vọng mà cô đặt vào cậu. Kỉ niệm ấy đã đi vào tâm trí cậu như một hồi ức đẹp.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Trái đất cứ lặng lẽ quay. Cái ánh nắng nóng gắt của mặt trời rọi xuống sân trường báo hiệu một mùa hè lại về. Giờ chia tay đã đến. Viết những dòng này, em không mong nó được đọc trước toàn trường vì em viết văn không được tốt cho lắm, nhưng em vẫn viết. Viết để ghi nhớ công ơn thầy cô – những người cha, người mẹ thứ 2 đã hết lòng dạy dỗ chúng em, rèn luyện chúng em thành người.Em xin được gửi lời cảm ơn, tri ân chân thành, sâu sắc đến cô giáo dạy Toán của lớp, cô giáo Vũ Thị Xuyến. Em cảm ơn cô đã động viên, nhắc nhở em những lúc em chểnh mảng. Cảm ơn cô đã hết lòng tận tâm, dạy dỗ lớp chúng em trong suốt ba năm qua. Với cách dạy hay và tâm lí, giờ học của cô luôn sôi nổi bởi cách tạo không khí thi đua học tập rất riêng của cô. Những tiết học của cô, 45 phút bỗng trôi nhanh quá đỗi. Dù mệt nhọc, nóng bức, mồ hôi chảy dài bên mái tóc ngắn, cô vẫn nhiệt tình dạy dỗ chúng em, quan tâm đến từng đứa chúng em trong lớp. Chúng em tự cảm thấy cô đặt kỳ vọng rất nhiều vào chúng em. Những lần chúng em bị điểm kém, bị cô nhắc nhở, chúng em thấy rất xấu hổ vì đã làm cô buồn và thất vọng. Giờ đây, chúng em đã hiểu rằng cô làm như vậy là muốn chúng em cố gắng hơn để chuẩn bị cho tương lai phía trước mà sắp tới là kì thi đại học. Trong em, cô luôn là người thầy tận tâm, được các thế hệ học trò yêu quý và kính trọng.Có lẽ chúng em sẽ không thể quên được hình ảnh cô giáo Hoàng Thị Hồng với cách dạy Văn với giọng giảng bài say mê như muốn truyền đạt lại cho học sinh tất cả tri thức của mình. Không chỉ có kiến thức văn học, cô còn cả cách sống, cách làm người và cách nhìn nhận những vấn đề trong xã hội. Cô đã dạy cho chúng em thấy được vẻ đẹp của tuổi trẻ, của tình yêu đôi lứa, tình yêu quê hương, đất nước. Cô đã dạy cho chúng em cách nhìn nhận cuộc sống, nhìn một cách đa diện, đa chiều… Cảm ơn cô đã quan tâm đến từng học sinh, từ học tập đến tác phong. Không những thế, cô còn quan tâm đến nề nếp lớp như một giáo viên chủ nhiệm thứ hai vậy. Chúng em biết ơn nhiều lắm những tình cảm mà cô dành cho lớp. Đặc biệt là hôm chia tay lớp. Chúng em rất xúc động trong tiết cuối cùng cô đứng tiết. Trước khi rời lớp, cô còn dặn dò, động viên từng đứa chúng em phải cố gắng học tập. Nhìn những giọt nước mắt của cô ở khoé mắt trong phút chia tay, chúng em không khỏi chạnh lòng. Cảm ơn cô đã hết lòng tận tâm với chúng em. Cảm ơn cô nhiều lắm…(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Em xin gửi lời cảm ơn cô giáo Lê Thị Nhiễu – giáo viên dạy Hoá của lớp, đã dày công nghiên cứu, tìm tòi cách dạy khoa học, dễ hiểu để truyền đạt cho chúng em trong suốt ba năn. Cô dạy chúng em không chỉ trên lí thuyết, mà những giờ thực hành thú vị, những câu chuyện hài hước về bài học cũng giúp chúng em nhớ bài lâu hơn. Trong những buổi học chiều nóng bức, thi thoảng cô còn dành chút thời gian để trò chuyện với chúng em để chúng em đỡ mệt hơn. Cô cho chúng em những lời khuyên quý báu về cách nhớ bài, cách làm đề thi và động viên chúng em hãy gắng sức học tập vì tương lai…Chắc hẳn, sau này chúng em sẽ nhớ lắm những lời nói hóm hỉnh của cô Phạm Thị Hồng, cảm ơn cô đã dạy dỗ chúng em bằng cả tấm lòng nhiệt tình, chúng em xin lỗi cô vì có nhiều lúc chúng em không nghiêm túc khiến cô phải nhắc nhở. Cô đã từng nói: “Người ta thường luyến tiếc những gì đã qua, mong chờ những cái sắp đến và hững hỡ với những gì mình đang có”. Câu nói đó làm em thức tỉnh, quả thực, nhiều khi ta sống chỉ nghĩ đến tương lai mà không biết trân trọng hiện tại, để rồi sau này phải tiếc nuối những thứ đã qua, nhưng rồi cũng chẳng thể nào thay đổi được quá khứ…Nhắc đến cô Trần Thị Hoa Lý là học sinh chúng em lại cười thầm nhớ lại những kỷ niệm về cô, đặc biệt là những đứa đã từng bị cô phạt. Tiếng nói của cô mạnh mẽ, nghiêm nghị, nhưng những câu nói cô đùa học sinh cũng không kém phần hài hước… Chúng em xin được gửi lời cảm ơn chân thành đến cô cùng thầy Nguyễn Viết Đô, cô Phan Thị An, cô Lê Thị Kim Anh, cô Hoàng Thị Mai Hương, cô Lê Thị Vân Anh và các thầy cô đã dạy lớp 12 chúng em với cả tấm lòng nhiệt tình. Chúng em biết ơn nhiều lắm những công lao to lớn của thầy Hiệu trưởng Cao Anh Tình và các thầy cô trong ban giám hiệu, cùng những thầy cô thế hệ đi trước, bằng cả tình yêu và tâm huyết của mình, dày công xây dựng và quản lý mái trường Nguyễn Trãi mến yêu này.Và cuối cùng, chúng em xin được gửi lời tri ân chân thành, sâu sắc đến thầy giáo chủ nhiệm yêu quý của lớp 12A7 – thầy Cao Xuân Hoàng, người được biết bao thế hệ học sinh yêu quý, biết ơn và gắn bó với hình ảnh một thầy giáo phong cách vui vẻ, dí dỏm nhưng cũng không kém phần sâu sắc. Chúng em sẽ nhớ mãi những tiết học của thầy. Học với thầy, chúng em thấy thật thoải mái bởi cách dạy không chút khô khan. Với những ví dụ, những mẩu chuyện, những câu nói khôi hài và cách phạt học sinh không kém phần “thú vị”, thầy đã cho chúng em những tiết học bổ ích, vui vẻ đến khó quên. Những lúc chúng em gặp khó khăn, phiền muộn, thầy luôn biết cách khuyên nhủ, giúp đỡ học trò như một người anh trưởng thành quên mình vì đàn em. Cũng có lúc thầy như một người bạn đặc biệt, thầy tâm sự, lắng nghe những tâm tư của em, làm em bớt đi phần nào những lo âu, phiền muộn.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Chúng em thấy mình rất may mắn khi được học với thầy. Nhờ có thầy mà tập thể 12A7 chúng em được đoàn kết, biết quý trọng nhau hơn. Trong suốt thời gian vừa qua, có rất nhiều lúc chúng em làm thầy phải buồn lòng và thất vọng. Giờ đây, chúng em thấy nhiều khi mình hành động còn quá bồng bột, chưa ý thức được hết mọi việc mình làm. Chúng em thấy mình thật có lỗi. Cảm ơn thầy đã tận tâm hết mình vì chúng em. Cảm ơn thầy đã cho chúng em những năm tháng thật tuyệt vời. Cảm ơn thầy đã cho chúng em những kỷ niệm vui buồn, những hồi ức đẹp nhất của thời học sinh…Sau này khi xa trường, khi không có thầy cô, bố mẹ bên cạnh, chúng em sẽ phải đối mặt với không ít khó khăn trên con đường đầy chông gai phía trước. Nhưng chúng em sẽ phấn đấu hết mình dể vượt qua những thử thách ấy bằng chính những tri thức mà thầy cô, bố mẹ đã truyền đạt và kinh nghiệm đã học được từ những năm qua. Giờ đây, trước mắt chúng em là hai kì thi quan trọng đang chờ đợi: Thi tốt nghiệp và đại học. Em sẽ cố gắng chuẩn bị thật tốt cho hai kì thi ấy để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô, bố mẹ và mở đường cho một tương lai tươi sáng.3. Bài viết tri ân cô giáo chủ nhiệm lớp 12Một đời người-một dòng sôngMấy ai là kẻ đứng trông bến bờMuốn qua sông phải lụy đò.Đường đời muốn bước cậy nhờ người đưa.Vậy người đưa đò mà em muốn nói lời tri ân là cô giáo chủ nhiệm lớp 12A14-cô giáo Hoàng Thị Anh và thường được gọi là cô Hoàng Anh.Cô Hoàng Anh kính quý! Em không biết cô có cùng cảm xúc với em không? Còn em, em cảm thấy thời gian trôi thật nhanh. Bởi mới ngày nào em là học sinh lớp 10, được nhà trường phân vào lớp cô chủ nhiệm và trở thành thành viên của lớp A14 vậy mà hôm nay em đã là học sinh lớp 12 rồi. Ngồi viết lời tri ân với cô lòng em dâng trào cảm xúc. Em còn nhớ ngày nhận lớp, em được phân vào lớp 10A14. A14 một cái tên không mấy thiện cảm với em bởi trong suy nghĩ của em nói riêng và các bạn trong lớp nói chung A14 thường là lớp đuối nhất, học sinh cá biệt nhất và thầy cô giảng dạy cũng như chủ nhiệm thường là những thầy cô không có kinh nghiệm nhất… Học sinh nào bị phân vào học lớp đó là một thiệt thòi lớn. Cho nên khi nhận lớp xong, ra về bạn bè hỏi em học lớp nào em không dám trả lời và em còn tự nhủ mình sẽ tìm mọi cách để xin chuyển sang lớp khác để đỡ xấu hổ với bạn bè.Nhưng ngày tháng dần trôi, em đã nhận thấy ý nghĩ đó của mình hoàn toàn sai lệch. Cô đã chứng minh cho chúng em thấy: A14 là A chót nhưng thi đua và học tập không hề chót mà luôn xếp thứ hạng cao, luôn được nhà trường khen thưởng. Giờ đây sự mặc cảm trong em không còn nữa, thay vào đó là sự tự hào, là niềm tự tin khi mình được là thành viên của A chót – A14 thân yêu. Và giờ em lại cảm thấy may mắn khi được phân vào A14, và lớp cô chủ nhiệm.Cô ơi ! Em biết lớp có được thành tích xuất sắc trong suốt hai năm qua chính là công của cô. Bởi em biết cô coi lớp là gia đình thứ hai của mình. Cô là chủ gia đình, là người mẹ tần tảo, dãi nắng dầm mưa còn chúng em là đàn con thơ dại, hiếu động được cô nuôi dưỡng, chăm sóc, dạy dỗ nên người. Cô không ngại khó, không ngại khổ mà tháng tháng, ngày ngày luôn ở bên chúng em, chăm chút, uốn nắn chúng em từ bước đi dáng đứng, cho đến lời nói cách ăn mặc…Cô Hoàng Anh yêu quý! Cô có biêt không? Trong cảm nhận của riêng em cô là người rất khác. Cô khác rất nhiều so với các thầy cô giáo khác ở trong trường. Bởi hàng ngày đến lớp cô không ăn mặc cầu kì diêm dúa, cũng không tô son điểm phấn nhưng em vẫn thấy cô đẹp. Cô đẹp một vẻ đẹp giản dị cuả người phụ nữ Phương Đông. Và em có ấn tượng đẹp về cô hơn vào những ngày lớp có lịch lao động vì trong những buổi lao động vất vả, mệt nhọc, nóng bức cô không đứng một chỗ chỉ tay mà cô đã không ngại khổ, không ngại bẩn, cùng chúng em nhặt cỏ, cắt cỏ lau nền nhà…Những lúc đó nhìn cô trong em càng trào dâng sự cảm phục, ngưỡng mộ và kính trọng cô hơn.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Cô yêu quý! Hơn hai năm qua được học cô, được cô chủ nhiệm là một may mắn đối với em nói riêng và các bạn trong lớp nói chung bởi cô không chỉ trang bị cho chúng em tri thức mà cô còn dạy cho chúng em cách làm người, cách nhìn nhận cuộc sống. Cô luôn hướng chúng em đến những điều hay lẽ phải. Cô còn nói: Muốn có một tập thể vững mạnh thì phải biết đoàn kết, biết yêu thương đùm bọc và chia sẻ giúp đỡ nhau… Những điều cô dạy khiến chúng em không chỉ lớn về thể xác mà còn phong phú về tâm hồn. Và những điều cô đã dạy đó em sẽ mãi khắc ghi đồng thời coi đó là hành trang để em vững bước vào đời.Nhưng cô ơi ! Em biết hơn hai năm qua, nhiều lúc cô cũng buồn vì chúng em lắm phải không cô? Bởi có lúc chúng em còn chểnh mảng trong học tập, có bạn còn chưa chấp hành luật an toàn giao thông, có bạn còn nghỉ học không phép…Thậm chí có bạn còn cãi lại cô trước mặt cả lớp khi cô phạt bàn bạn ấy trực nhật vì tội không giặt giẻ lau bảng nhiều lần. Cô còn nhớ bạn nói gì không? “Em đến trường chỉ để học chữ”. Nghe câu nói đó cô không nói gì nữa, cô đã khóc. Lần đầu em thấy cô khóc, phải chăng cô khóc vì cô thấy mình bị xúc phạm, cô thấy mình thất bại trong việc giáo dục học sinh. Còn cả lớp lúc đó ngồi lặng im, thầm trách bạn sao dám vô lễ với cô. Những ngày sau đó không khí lớp cũng trầm hơn, và em tưởng cô sẽ làm to chuyện này. Nhưng không! Khi bạn nhận lỗi cô đã bỏ qua tất cả, cô đã tha thứ cho bạn khiến chúng em rất vui và cảm phục mến mộ cô hơn. Vậy thật lòng em xin cô tha thứ cho chúng em.Cô kính quý! Giờ đây chúng em đang bước vào giai đoạn nước rút rồi, trước mắt chúng em là một kì thi rất quan trọng. Em kính mong cô hãy quan tâm đến lớp như hơn hai năm qua cô đã quan tâm để chúng em có chỗ dựa vững chắc, để chúng em tự tin vững bước vào đời. Và em mạn phép thay mặt các bạn trong lớp xin hứa với cô sẽ hết mình nỗ lực phấn đấu để đạt được điểm cao nhất trong kì thi Quốc Gia để cô luôn tự hào mình là giáo viên chủ nhiệm lớp 12A 14 khóa 2015-2018.Cô Hoàng Anh kính quý! Khi em ngồi viết những lời tri ân này với cô cũng là lúc ngày nhà giáo Việt Nam đang đến gần. Vậy nhân ngày nhà giáo Việt Nam năm nay em xin được gửi đến cô những lời tri ân tốt đẹp nhất: Em kính chúc cô luôn mạnh khỏe, vui vẻ, hạnh phúc bên gia đình và bên chúng em.Chúc cô mỗi ngày đến trường là một ngày vui. Chúc cô có nhiều lứa học trò chăm ngoan học giỏi. Và qua lời tri ân này em xin gửi đến cô lời cám ơn chân thành nhất, cám ơn cô đã quan tâm, giúp đỡ, dìu dắt chúng em nên người, cám ơn cô đã đem đến cho chúng em những hồi ức đẹp nhất của tuổi học trò.Và qua lời tri ân này em cũng thay mặt cả lớp xin được cám ơn các thấy cô giáo bộ môn giảng dạy ở lớp 12a14 đã đồng hành cùng chúng em, đã đông cam cộng khổ vì chúng em trong suốt hơn 2 năm qua. Vậy nhân ngày lễ tết cổ truyền của thầy cô em cũng xin gửi đến thầy cô những lời tri ân tốt đẹp nhất. Em chúc các thầy cô luôn mạnh khỏe, hạnh phúc và thành công trên con đường mình đã chọn./.4. Bài viết tri ân cha mẹ của học sinh lớp 12Kính thưa cha mẹ!Thấm thoát 18 năm đã trôi qua. Đó là khoảng thời gian chúng con được sống trọn vẹn trong tình thương nồng ấm của mẹ và giữa sự chở che bảo bọc của cha. Giờ đây, khi đang đứng trước bước ngoặt quan trọng của cuộc đời mình, chúng con muốn dành những lời tri ân chân thành nhất đến cha mẹ, những người đã nâng bước chúng con đi trong suốt chặng đường qua.Có thể nói, chúng con có được hình hài khỏe đẹp, được lớn khôn và khỏe mạnh như hôm nay chính là nhờ công lao trời biển của cha mẹ. Từ thuở chín tháng mười ngày, mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra chúng con. Đó cũng là chín tháng mười ngày, cha tảo tần hôm sớm, chắt chiu dành dụm, mong chờ giây phút được nghe tiếng khóc chào đời của con trẻ. Và rồi, cha mẹ lại hồi hộp lần theo từng bước đi chập chững đầu tiên của chúng con. Ngày ấy, chúng con chỉ biết đi hết khoảng sân ngắn nhỏ của căn nhà, ấy thế mà mẹ lại rưng rưng vui sướng, còn cha lại phấn khởi, tự hào. Rồi chúng con lớn khôn hơn một chút, đã biết nghĩ về kỷ niệm. Làm sao quên được những khi chúng con bệnh nặng, đôi mắt mẹ thâm quầng vì mệt mỏi, nhưng suốt đêm dài mẹ không chợp mắt. Còn ba thì cõng chúng con xuôi ngược tìm phương chạy chữa. Ngót 18 năm qua, kể sao hết bao lần như thế. Kể sao hết bao nhiêu nhọc nhằn, vất vả mà cha mẹ đã hy sinh vì chúng con, để chúng con có cuộc sống tươi đẹp cùng bè bạn hôm nay.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})Kính thưa cha mẹ!Sinh ra và nuôi lớn chúng con, mẹ cha trải bao nhiêu khó nhọc. Nhưng dạy dỗ để chúng con nên người, cha mẹ càng muôn phần vất vả. Cha mẹ tìm trường, chọn thầy, chọn lớp cho chúng con. Cầm tay, dắt chúng con vào lớp Một, cha mẹ như đặt hết vào bàn tay bé nhỏ của chúng con tất cả niềm tin và hy vọng. Làm sao quên được những giờ tan học, dù trời nắng gắt hay mưa tầm tã, bao giờ cổng trưởng cũng có mẹ cha đứng đợi. Rồi từng trang vở trắng, từng quyển sách giáo khoa, từng cây viết đắt tiền của chúng con hôm nay, tất cả được đổi từ bao mồ hôi, công sức của cha mẹ trong cuộc mưu sinh đầy đắng cay, khổ cực. Sợ chúng con thua sút kiến thức với bạn bè, cha mẹ đã phải tìm việc làm thêm, làm tăng ca để có thêm khoản tiền cho chúng con ăn học.Lo cho chúng con biết chữ, mẹ cha còn mong chúng con biết đạo lý làm người. Không ít lần chúng con mải chơi, nghịch ác hay bất chợt vô lễ với người trên trước. Chúng con lập tức bị cha đánh thật đau, bị mẹ rầy nghiêm khắc. Ngày ấy, chúng con hờn giận cha mẹ. Nhưng giờ nghĩ lại, chính những cây roi, những lời răn dạy của cha mẹ chính là điểm tựa để chúng con thành người tốt. Nhờ nó, chúng con sẽ trưởng thành hơn, bước đi vững vàng hơn trước phong ba bão tố cuộc đời. Và giờ con mới hiểu, chỉ có cha mẹ mới cho con tất cả mà không mong nhận lại, chỉ có cha mẹ mới suốt đời thầm lặng vì con như thế mà không bao giờ toan tính nghĩ suy.Công lao mẹ cha quả như trời như biển. Vậy mà chúng con đã quá vô tâm hời hợt trong suốt 18 năm qua. Chỉ cần được ai đó giúp đỡ trong chốc lát, chúng con đã vội vàng nói tiếng cảm ơn. Nhưng có lần nào chúng con cất lời cảm ơn cha mẹ?Ngày qua ngày, chúng con vẫn vô tư nhận mọi thứ tốt đẹp từ cha mẹ. Chúng con đòi mua những cái áo mới hợp thời trang, những chiếc điện thoại đắt tiền để sánh cùng bè bạn. Chúng con nào nhận ra chiếc áo dự tiệc của mẹ đã bạc màu theo năm tháng, chiếc áo đi làm của cha nay đã sờn vai. Thế mà con chỉ biết đua đòi và phiền trách cha mẹ đã không lo cho con có cuộc sống đủ đầy như các bạn. Những lỗi lầm đó, xin cha mẹ hãy tha thứ cho chúng con.Có lẽ giờ đây, chúng con đã đủ mạnh mẽ và bản lĩnh hơn để có thể đi tìm tương lai cho chính mình. Chúng con cám ơn cha mẹ vì tất cả. Chúng con xin mẹ cha hãy rộng lòng tha thứ cho những đứa con đã kịp lớn mà chưa khôn.Kính thưa cha mẹ!Thời gian nghiệt ngã rồi sẽ dần lấy đi sức khỏe và tuổi tác con người. Nhiều thứ rồi sẽ nhạt màu theo năm tháng. Nhưng tình yêu mà cha mẹ dành cho chúng con mãi luôn tươi trẻ, ấm áp và nồng thắm. Hiện tại, chúng con chưa biết và chưa thể làm gì để báo hiếu cho cha mẹ. Vì vậy, nhân hai kì thi quan trọng sắp đến, chúng con xin hứa sẽ cố gắng làm bài thi với kết quả tốt nhất. Bởi chúng con kịp hiểu rằng thành công của chúng con hôm nay là niềm hạnh phúc lớn nhất của cha và mẹ.Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Văn học – Tài liệu của hatienvenicevillas.com.vn.(adsbygoogle=window.adsbygoogle||[]).push({})

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

Tổng hợp: Hatienvenicevillas

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.